← Diary
1/5

23/07 - Let It Be

Let It Be.

Đó là tên một bài hát rất hay của The Beatles.

Dịch sang tiếng Việt, có lẽ là "Để nó đến."


Để nó đến.

Đó là suy nghĩ của mình khi đang trên đường ra công viên cho buổi chạy 5km.

Lạ là hôm nay mình không còn cảm giác hồi hộp như mọi lần.

Không còn lo lắng cho những cơn mệt.

Không còn sợ những phút yếu đuối sẽ đến.

Thay vào đó là một sự bình thản.

Thậm chí còn có chút háo hức.

Dù không còn mãnh liệt như mùa đông năm ngoái, khi khát khao chinh phục pace vẫn còn nguyên vẹn, trước khi mình gặp chấn thương.


Và...

Let it flow.

Mình thả mình chạy theo chiều gió.

Kilomet đầu tiên giữ ở pace khoảng 5:20.

Mình nhận ra bản thân lúc nào cũng có một sự sắp xếp rất rõ ràng trước khi ra khỏi nhà.

  • Mặc áo, đeo Apple Watch, đeo tai nghe, mang điện thoại, đi giày → đi bộ.
  • Cởi trần, đeo Apple Watch, đeo tai nghe, đi giày, không mang điện thoại → chạy 5km.
  • Cởi trần, đeo Apple Watch, không đeo tai nghe, đi giày, không mang điện thoại → chạy 10km.
  • Cởi trần, đeo Apple Watch, không đeo tai nghe, đi giày, không mang điện thoại, trời lạnh → chạy 15km.

Và hôm nay là trường hợp thứ hai.


Mình lướt đi rất nhanh.

Từ lâu đơn vị đo quãng đường của mình không còn là kilomet nữa.

Mà là...

Số vòng hồ.

  • 5km = 4 vòng.
  • 10km = 8 vòng.
  • 15km = 12 vòng.

Đồng hồ chỉ còn nhiệm vụ báo nhịp tim, tốc độ và cho mình biết chính xác khi nào được dừng.


Đã rất lâu rồi mình mới cảm thấy mình chạy thanh thoát đến vậy.

Cuối cùng cũng có thể kết thúc 5km dưới 26 phút, giống như thời "đỉnh cao".

Pace 5:10.

500 mét cuối cùng...

Không hiểu sao nhịp tim đã vượt 190 bpm.

Lúc đó mình còn nghĩ:

"Lỡ tự nhiên ngất ra đây thì sao nhỉ?"

Cơ thể cũng tự chuyển từ hít bằng mũi sang hít bằng miệng.

Cứ khè khè như con Cu mỗi lần trời nóng.

Đến khi dừng hẳn lại, mình còn thấy bụng đau nhói một chút.

Đó là lần đầu tiên mình gặp cảm giác ấy.


Sau đó mình đi bộ thêm hai vòng hồ nữa.

Về đến nhà thì đồng hồ đã vượt mốc 20.000 bước.

Ahh...

Hôm nay mình đã "đi bộ" khoảng 16km.

Bỗng nhiên nhận ra một điều.

Nếu cộng toàn bộ quãng đường mình đi bộ trong một tháng lại...

Thì chắc cũng đủ để đi từ Hà Nội về nhà ăn cơm với bố mẹ rồi.


Mình rất thích quan sát.

Và thích để ý những chi tiết rất nhỏ.

Ví dụ như mình để ý các bạn nữ khi chạy bộ.

Ngoài việc đội mũ thì đa số đều buộc hoặc tết tóc lại.

Mỗi lần chạy, búi tóc cứ lắc qua lắc lại.

Tự nhiên mình lại liên tưởng đến...

Con lắc đơn dao động điều hòa.

Vật lý lớp 12 thì phải.


Trong bốn môn khoa học tự nhiên:

Toán - Lý - Hóa - Sinh.

Mình luôn có cảm giác chúng là một gia đình.

Toán với Lý là hai anh em ruột.

Hóa với Sinh lại là một đôi anh em ruột khác.

Còn Toán...

Là bố của tất cả.

Lý, Hóa hay Sinh muốn tạo ra phát minh đều cần thực nghiệm.

Còn Toán thì khác.

Toán sống bằng trí tưởng tượng.

Sự trừu tượng.

Và sáng tạo.

...

Mà thôi.

Mình cũng không dám bàn thêm.

Học chuyên Toán thật.

Nhưng so với những người giỏi thật thì mình dốt bỏ mẹ.

=))


Đúng lúc đó Spotify chuyển sang Limbo của Keshi.

Tự nhiên mình nhớ về tối hôm trước ngày bảo vệ đồ án tốt nghiệp.

Đêm ấy mình thức làm slide.

Và replay bài này không biết bao nhiêu lần.

Ngày hôm sau cũng nghe tiếp.

Đó là caption mình từng viết:

"Một ngày mới ngủ có 2 tiếng vì mải replay LIMBO của Keshi. Nhưng bù lại được A+ đồ án và thủ khoa hội đồng. Vậy là không còn 'bài thi' nào ở HUST nữa. Khoảnh khắc cô đọc điểm xong, trong lòng mình như có một hòn đá rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng."

Lúc mọi thứ kết thúc thì trời cũng đã tối.

Mình ép bó hoa hướng dương em gái tặng lên bình xăng chiếc motor.

Rồi phóng thật nhanh trên những con đường bắt đầu đông người.

Chắc chắn lúc ấy mình vẫn bật Limbo.

Và cũng thấy...

Trong lòng mình như có một hòn đá rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.


Mình nghĩ Messi và mình giống nhau.

Ngoài chuyện đều đẹp trai.

Thì còn hay... nhăn răng và chống nạnh.

Không hiểu sao mỗi lần suy nghĩ mình lại nhăn răng.

Nhiều khi chẳng làm gì cũng nhăn.

...

Đấy.

Lại vừa suy nghĩ vừa nhăn răng rồi.

=))


Mình nghĩ sau này nếu có con.

Từ lúc nó bắt đầu biết chạy cho đến sinh nhật 18 tuổi.

Mỗi năm vào đúng ngày sinh nhật.

Mình sẽ "bắt" nó chạy đúng bằng số kilomet của tuổi.

Một tuổi thì 1km.

Mười tuổi thì 10km.

Mười tám tuổi thì 18km.

Lúc nó còn nhỏ chưa chạy được.

Mình sẽ bế.

Hoặc cõng.

Chạy thay cho nó.

Mình sẽ quay lại tất cả.

Từ lúc mới sinh cho đến sinh nhật tuổi 18.

Rồi dựng thành một video.

Sau cột mốc ấy.

Mình sẽ không bắt nữa.

Nhưng mình hy vọng nó vẫn sẽ tự chạy.

Bởi vì...

Nó là con của bố nó.

Thế nên mình phải làm gương ngay từ bây giờ.

Sinh nhật 28 tuổi năm nay.

Mình sẽ chạy đúng 28km.

Nếu sau này con phản đối.

Mình sẽ bảo:

"Ngày xưa ông bà đâu có bắt bố chạy. Bố vẫn tự giác đấy thôi."


Mình còn nghĩ...

Từ khi con biết viết cho đến năm 18 tuổi.

Nếu không viết nhật ký hằng ngày.

Thì ít nhất cũng phải có tuần ký.

Rồi mình còn nghĩ...

Nếu sau này con không theo nghề software engineer.

Thì cũng phải bàn giao source code cho nó.

Để sau này khi bố nó tèo.

Nó còn maintain tiếp.

Rồi đến con của nó.

Tức là cháu mình.

...

Shit.

Nghĩ xa quá rồi.


"Những người lặng lẽ nhất có nội tâm ồn ào nhất."

Mình vẫn luôn nghĩ đó là mình.

Mình biết mình là người trầm tính.

Nhưng cũng rất cá tính.

Và còn rất lì.

Nếu mình thực sự tin vào điều gì.

Hoặc quyết tâm làm điều gì.

Thì rất khó để ai thay đổi được.

Mẹ vẫn hay nói:

"Mày hiền nhưng lì."

Lì đến mức cả nhà khuyên đi học trường công an.

Mình vẫn nhất quyết đặt NV1 là Bách khoa Hà Nội.

Mẹ bảo:

"Đứa khác thì xuôi từ lâu rồi. Nhưng mày thì không."

Có lẽ mẹ không biết.

Đằng sau cái "lì" ấy là biết bao nhiêu khổ tâm.

Biết bao nhiêu giọt nước mắt lặng lẽ.

Biết bao nhiêu lần giằng xé mà mình chưa từng kể với ai.


Đó cũng là điều mình muốn thay đổi khi sau này có gia đình riêng.

Nhà mình từ nhỏ không phải là nơi mọi người dễ bộc lộ cảm xúc.

Bố mẹ là nông dân.

Suốt ngày lo cái ăn.

Lo cái học.

Lo cuộc sống.

Làm gì còn nhiều thời gian để lo đến tâm lý của con cái.

Thế nên gần như mọi tâm sự riêng tư...

Mình đều giữ lại cho mình.

Nếu sau này có con.

Mình muốn điều đó sẽ khác.


Ahh...

Thật là một buổi tối với rất nhiều suy nghĩ miên man.

Đúng thật.

"Những người lặng lẽ nhất có nội tâm ồn ào nhất."

Có lẽ cũng nhờ vậy.

Mình mới ngồi đây viết những dòng này.

Trong khi vẫn chưa ăn tối.

Chưa tắm.

Ba con mèo vẫn đang ở ngoài chờ mình cho ăn.

Mỗi lần mình đi chạy.

Con Bun lại chạy ra ngoài cầu thang.

Mình cứ để nó ở đó rồi khóa cửa.

Đến lúc về.

Nó sẽ meo meo rồi chạy xuống chân mình.

Hôm nay bế nó lên.

Mình chợt nghĩ.

Con trời này cũng sắp sáu tuổi rồi đấy nhỉ.


Sáng nay cân của mình xuống còn 68.6kg.

So với lúc bắt đầu cutting khoảng 71–71.5kg thì cũng giảm khá nhiều rồi.

Nếu là mình của ngày xưa.

Chưa biết gì về fitness hay dinh dưỡng.

Thấy tụt cân như thế chắc sẽ hoảng hốt đi ăn thật nhiều.

Còn bây giờ.

Thấy cân giảm.

Mình lại thấy vui.

Hôm nay pose trước gương.

Thấy cái chữ V kia hiện rõ hơn.

Tuy vẫn còn hơi "suy dinh dưỡng".

Nhưng đó là của mình.

Mình cười.

Một nụ cười rất tươi.

Không phát ra tiếng.

Rồi ngay sau đó...

Lại nhăn răng.

Lần này không phải vì khó chịu.

Mà vì mình đã sẵn sàng.

Let it be.

Để nó đến.