26/07 - Wherever You Go
Trăng hôm nay rất sáng và hơi tròn. Mình nghĩ là nó hơi tròn thật, dù mắt mình cận như cái đít nồi. Mỗi lần nhìn một vật gì quá lâu là mọi thứ sẽ bắt đầu mờ mờ, hoa hoa. Nhưng mình tin là nó vẫn chưa thể tròn tuyệt đối như những đêm rằm tháng Bảy hay tháng Tám được. Dù sao thì... nó vẫn rất đẹp.
Đáng lẽ hôm nay theo plan mình sẽ chạy long run 10km với pace dưới 5:30, rồi đi bơi vào giữa buổi sáng. Nhưng buổi leg day hôm thứ Sáu vẫn còn để lại dư âm đến tận bây giờ. Đùi sau vẫn còn căng cứng. Đến mức mỗi lần ngồi xuống ăn cơm, mình vẫn phải chống tay xuống nền gạch để lấy đà đứng dậy.
Trong bài nhật ký hôm thứ Tư hoặc thứ Năm gì đó, hoặc cũng có thể là thứ Ba, mình đã tự đặt deadline rằng đến Chủ nhật phải publish vlog 98 ngày giải cứu con Mót. Và thế là gần như cả ngày hôm nay mình chỉ cắm mặt vào CapCut PC.
Tèn ten...
Cuối cùng cũng xong.
Vẫn kịp submit trước 12 giờ đêm.
Haha.
Cảm giác chẳng khác nào hồi còn đi học, thức đêm làm bài tập lớn rồi bấm nút nộp bài trước deadline vài phút.
Mình edit video rất raw, rất tự nhiên. Mình edit giống như cách mình viết nhật ký, cứ kể chuyện thôi. Đôi lúc mình cũng thấy video hơi đơn điệu, hơi dài dòng. Nhưng đó là tính của mình. Mình luôn sợ bỏ lỡ một chi tiết nào đó, dù chỉ là một chi tiết rất nhỏ, rất vô thưởng vô phạt.
Nếu con Mót biết xem YouTube thì chắc nó sẽ nghĩ:
"Má thằng này toàn quay với chụp dìm hàng kao, rồi còn đi nói xấu kao nữa."
Tối nay mình ra công viên cũng gần 7 giờ rồi.
Mình chỉ đi bộ xen kẽ chạy rất chậm để giãn cơ.
Tổng cộng hơn một tiếng rưỡi.
Đến lúc về nhà thì đồng hồ vừa vượt 15.000 bước.
Một tiếng rưỡi đó mình hoàn toàn có thể nằm lướt mạng xã hội. Có thể ngủ. Có thể làm một việc gì đó gọi là "giải trí".
Nhưng không.
Đó không phải là điều khiến mình thấy hài lòng.
Mình đang đi bộ trong một công viên đầy người.
Mồ hôi vẫn chảy.
Giai điệu của Wherever You Go của Beach House cứ đều đều rải theo từng nhịp chân.
Trên trời là một vầng trăng rất đẹp.
Và cách đó không xa vẫn là ngôi sao lẻ loi quen thuộc.
Một trăng.
Một sao.
Như đang đứng đối diện với nhau.
Còn mình thì ở dưới mặt đất.
Mình cũng chẳng biết cái không gian này là ba chiều, bốn chiều hay năm chiều nữa. Mình qua cái thời phải học hình học lâu rồi.
Nhưng mình biết...
Nếu chỉ có hai chiều.
Thì ba đứa mình đang tạo thành một tam giác đều.
The brightened lines
Stay by your side
Wherever you go
Mình phải replay liên tục bài hát này.
Và càng nghe càng thấy đây có lẽ là bài mình thích nhất của Beach House.
Dù phần lớn nhạc của Beach House đều mang chung một màu sắc rất riêng.
Nhưng với mình, Wherever You Go còn hay hơn cả Space Song, Myth hay Take Care.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Bun.
Cu.
Mót.
Trăng.
Sao.
Kafka (mình).
Tại sao vầng trăng vẫn luôn ở đó...
Wherever I go.





